Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to Tập thể HS lớp 8/11. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Những câu chuyện không để giải trí
Topic Started: Nov 15 2007, 09:40 AM (342 Views)
ruacon
Member Avatar

Web viên
Gă đàn ông thô bỉ?
Mệnh phụ người Anh ấy bước vào một quán giải khát. Bà kéo ghế ngồi vào một
bàn danh cho hai người, gọi một tách trà và sửa soạn ăn những miếng bánh bích quy mà
bà mang theo trong túi xách. Quán đang đông khách, một người đàn ông bước vào và
nhón ngồi vào chiếc ghế c̣n lại, chung bàn với bà mệnh phụ. Ông khách này cũng gọi
một tách trà. Ông là một người Jamaica-(dẫu chi tiết này không quan trọng lắm cho câu
chuyện).
Có vẻ khá thư thả, bà mệnh phụ lấy ra một tờ báo, ung dung ngồi đọc. Bà vừa đọc
báo vừa lấy bánh bích quy trong gói ra nhấm nháp. Bất chợt, bà nhận thấy người đàn ông
phía bên kia bàn cũng đưa tay lấy một miếng bích quy từ gói bánh. Bà rất khó chịu,
nhưng giả bộ làm ngơ và tiếp tục đọc báo. Sau một chốc, bà với tay lấy miếng bích quy
thứ hai. Người đàn ông kia cũng làm y như thế. Bà vô cùng bực ḿnh, nh́n chằm chặp
vào người đàn ông. Ông ta vẫn thản nhiên lấy miếng bánh thứ năm, cũng là miếng bánh
cuối cùng, mỉm cười với bà, rồi bẻ miếng bánh làm đôi, mời bà một nửa. Bà phẫn nộ,
đứng lên, kêu tính tiền và bước vội ra khỏi quán, không giấu vẻ hằn học đối với người
đàn ông thô bỉ kia.
Bà đi thật nhanh tới trạm xe buưt gần đó, mở túi xách ra để lấy tiền mua vé. Và ḱa, bà sượng sùng nhận ra trong túi xách của bà... gói bánh bích quy vẫn c̣n nằm yên đó, chưa khui!
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên

Xin đừng xa nhau nữa!

Vào thuở ban sơ, Sức Mạnh và T́nh Yêu là anh em sinh đôi. Họ là con của mẹ Khôn Ngoan và cha Dũng Cảm. Cặp song sinh này luôn quấn quưt lấy nhau, nửa bước không rời. Họ đi tới đâu, gieo rắc sự sống tràn lan tới đó. Ở đâu có chia rẽ và chiến tranh, họ làm trung gian ḥa giải và đem lại ḥa b́nh giữa các phe đối đầu. Họ phân phối một cách công bằng những của cải của Trái Đất này. Sức Mạnh và T́nh Yêu hoàn toàn hiệp nhất với nhau, một trí một ḷng. Họ có mặt ở đâu, th́ ở đó mọi sự bắt đầu trở nên tốt hơn. Và cứ thế, họ rảo bước đi khắp cùng thế giới.

Nhưng rồi một ngày, Ghen Tị xỏ lá vào công việc của cặp anh em song sinh này. Hắn trông thật hấp dẫn, oai phong. Y phục và đồ trang sức của hắn sáng chói rực rỡ dưới ánh mặt trời. Ghen Tị nói vào tai Sức Mạnh: “Ḿnh thấy cậu luôn luôn đi với T́nh Yêu như một chiếc bóng. Cậu không thể cứ măi như vậy được. Hăy về cánh với ḿnh. Có ḿnh, cậu sẽ càng to lớn và mạnh mẽ hơn gấp bội phần. Rồi cậu sẽ thấy: Thiên hạ sẽ sụp lạy cậu và hôn lên chân của cậu. Người ta sẽ nhiệt liệt hoan hô cậu, và họ sẽ sẵn sàng bán đứt linh hồn họ để có được cậu.”

Sức Mạnh bị mù quáng bởi sự dụ dỗ đó. Anh ta ra chiều suy nghĩ mông lung rồi nói với T́nh Yêu: “ Thằng Ghen Tị nói nghe có lư đấy. Chúng ta hăy chia tay nhau trong một thời gian. Nếu chúng ta rời nhau ra, mỗi chúng ta có thể phát triển và lớn lên một cách độc lập đối với nhau. Không ai trong chúng ta phải lệ thuộc vào người kia hay phải lo lắng cho người ta. Tôi sẽ đi kết bạn với Ghen Tị. Nào, chia tay nhé. Hẹn gặp lại sau. Bye bye!”

Trước khi T́nh Yêu kịp trả lời, Sức Mạnh và Ghen Tị đă biến mất phía góc phố. T́nh Yêu c̣n kịp trông thấy Ghen Tị nhường cho Sức Mạnh bước đi trước. T́nh Yêu chỉ c̣n biết đứng đó bên đường hoàn toàn bất lực, sụt sùi rơi lệ. Không c̣n có Sức Mạnh bên ḿnh nữa, T́nh Yêu cảm thấy ḿnh thật yếu ớt, mong manh-nó chợt nhận ra rằng ḿnh khó mà sống c̣n được trong t́nh trạng cô độc này. Và, như một bóng tối âm u, Sợ Hăi rón rén xâm nhập vào hồn T́nh Yêu. T́nh Yêu bắt đầu cảm thấy sợ lạc mất, sợ bị tổn thương, sợ bị hiểu lầm...

Trong khi đó, Sức Mạnh khoan khoái cảm nhận sự tự do, thoải mái mà ḿnh chưa từng có trước đây. Ghen Tị không bao giờ quấy rầy Sức Mạnh, bởi v́ Ghen Tị luôn luôn giữ khoảng cách một bước đàng sau Sức Mạnh, cho phép Sức Mạnh bước đi trước nó. Sức mạnh bắt đầu nhận ra rằng đúng là ḿnh càng ngày càng to lớn lên hơn. Nhưng song song với sự lớn ph́nh ra ấy, Sức Mạnh càng ngày càng lạnh lùng. Sức Mạnh thích thú v́ được người ta sùng bái ḿnh, nhiều người thậm chí bỏ hết mọi sự để đi theo ḿnh. Sức Mạnh nhảy phắt lên ngai vàng và ra lệnh cho thiên hạ công kênh ḿnh trên đầu họ. Người ta không ngớt vỗ tay hoan hô Sức Mạnh. Chẳng bao lâu, Sức Mạnh hoàn toàn quên lăng T́nh Yêu, bắt đầu quy tụ chung quanh ḿnh toàn là súng đạn và binh lính. Nó cướp mất sự an b́nh của người ta, bắt người ta phải bỏ nhà bỏ cửa đi t́m nơi tị nạn. Chỉ những ai sẵn sàng bán linh hồn ḿnh mới có thể được sức mạnh dung nạp và mới được cho phép cảm thấy yên ổn. Ghen Tị luôn luôn đi theo bén gót Sức Mạnh.
Thế giới bắt đầu từ từ thay đổi. Những cuộc chiến tranh giữa các dân tộc trở nên ngày càng tàn bạo hơn. Và T́nh Yêu đành bất lực, không ngăn nổi những xung đột này. Người ta không c̣n nhận ra T́nh Yêu nữa, họ tưởng rằng T́nh Yêu là nhu nhược. T́nh Yêu không c̣n đủ sức để khống chế sự dữ trong những lằn ranh giới hạn nào đó. Sự tham lam và lănh đạm sinh sôi nảy nở. Thiên nhiên bị tàn phá thô bạo. Tối tăm và giá lạnh phủ trùm Trái Đất. Người và vật bắt đầu đau ốm, chết dần chết ṃn.

Cuối cùng, T́nh Yêu quyết định đi t́m Sức Mạnh, dẫu đường xa thiên lư. Rồi một ngày, họ gặp nhau tại một ngă tư. Sức Mạnh đi tới với tất cả quyền lực và sự hào nhoáng của nó. Đằng trước, đằng sau, nó được bảo vệ bởi lớp lớp cận vệ vũ trang tận răng. Trông nó đằng đằng sát khí trong bộ áo giáp đen thui, mặt mày bặm trợn, ngực phủ đầy những mề đay lấp loáng. Bên trái và bên phải nó, đoàn tùy tùng vác những biểu ngữ tán tụng uy lực của nó, khiến mọi người phải quỳ xuống, khiếp sợ.

T́nh Yêu vận dụng hết sự dũng cảm và khôn ngoan mà ḿnh thừa hưởng từ cha mẹ ḿnh, đứng đón trên lối bước của Sức Mạnh.

“Này người anh em, sao trông buồn thế?” T́nh Yêu bắt đầu nh́n thẳng vào đáy mắt của Sức Mạnh, “Trước đây đôi mắt anh rất sáng và rất đẹp, bây giờ sao tôi thấy mắt anh thâm quầng đi nhiều?”

“Hăy tránh ra cho ta đi. Ta không biết nhà ngươi!” Sức Mạnh nhăn mặt gầm lên. “Anh không nhớ thật sao?” T́nh Yêu vẫn lỳ lợm nh́n thẳng vào mặt Sức Mạnh, “Ngày xưa chúng ta đi đâu cũng có nhau. Anh ăn mặc nhẹ nhàng, thanh lịch; anh có thể nhún nhảy, khiêu vũ rất linh hoạt và bay bướm. Chúng ta cùng nhau đến với mọi người, và mọi người vui vẻ mở rộng cửa đón tiếp chúng ta. Chúng ta có thể kiến tạo nên ḥa b́nh và mọi người chia sẻ cho nhau những ǵ họ có. Cả hai chúng ta đều rất mạnh mẽ, dù không cần có một thứ vũ khí nào. Hồi đó, anh đâu cần có sự bảo vệ, và Ghen Tị không hề lẽo đẽo theo sát chân anh. Nào, xin đừng xa nhau nữa. Chúng ta hăy cùng nhau sóng bước đi vào thế giới này. Anh hăy gởi trả tất cả bọn lâu la của anh về nguyên quán của chúng-bởi v́ chúng ngăn cách anh với tôi và với mọi người. Tôi cũng rất cần anh. Không có anh, tôi thiếu rất nhiều uy lực để người ta tin tôi. Không có anh, người ta chế nhạo tôi, sỉ nhục tôi và ức hiếp tôi.”

Trong khi T́nh Yêu đang giải bày những lời ấy, Sức Mạnh bắt đầu cảm động. Và v́ Sức Mạnh cũng là con đẻ của mẹ Khôn Ngoan và cha Dũng Cảm, nên nó bắt đầu ấm ḷng lên, thu ḿnh lại nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi vừa bằng kích thước của T́nh Yêu. Ngay lúc ấy, tấm áo giáp rơi tuột khỏi vai nó, vỡ vụn, tan biến đi. Đám cận vệ và đoàn tùy tùng ngă rạp xuống đất, nằm bất động như những thây ma. Các biểu ngữ bị gió cuốn bay, mất dạng.

Sức Mạnh và T́nh Yêu nh́n nhau hồi lâu. Cả hai cùng sáng lên nụ cười và lao vào ôm chầm lấy nhau, ôm siết. Từ phía sau, Ghen Tị nh́n thấy tất cả, quay đầu bỏ chạy một mạch, không ngoái lại. Sợ Hăi cũng rời bỏ T́nh Yêu, cuốn gói ra đi, hụt hẫng.
Kể từ đó, Sức Mạnh và T́nh Yêu nắm chặt tay nhau tiến vào thế giới này. Cả hai lớn lên, mạnh mẽ.
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên
Công tŕnh thầy dang dở...

Nhà soạn nhạc Giacomo Puccini viết rất nhiều vở nhạc kịch nổi tiếng. Năm 1922, ông bất thần bị căn bệnh ung thư khi đang soạn dở dang vở Turandot, tác phẩm cuối cùng của ông, vở nhạc kịch mà ngày nay nhiều người đánh giá là kiệt tác đệ nhất của nhà soạn nhạc thiên tài này. Lúc ấy, Puccini trăn trối với các học tṛ ḿnh:

“Nếu ta không hoàn thành Turandot, ta mong rằng các anh sẽ hoàn thành nó giùm ta.” Ít lâu sau, ông qua đời.

Thực hiện nguyện vọng của thầy, các học tṛ của Puccini đă nghiên cứu kỹ lưỡng vở Turandot dang dở và đă hoàn thành vở nhạc kịch ấy.

Năm 1926, buổi công diễn đầu tiên được tổ chức tại Milan, do Arturo Toscanini, học tṛ ruột của Puccini điều khiển. Mọi sự diễn ra trôi chảy b́nh thường... cho đến chỗ mà Puccini bị buộc phải bỏ dở v́ cơn bệnh. Người ta nh́n thấy nước mắt ràn rụa trên mặt Toscanini. Ông cho ban nhạc dừng lại. Cây baton trên tay ông rơi xuống sàn tự lúc nào... Quay về phía khán giả, ông nghẹn ngào:

“Thầy đă viết đến đó. Nhưng giờ đây, Thầy không c̣n nữa.”

Một sự im lặng mênh mông bao trùm cả nhà hát. Rồi Toscanini nhặt baton lên, nh́n khán giả, gượng một nụ cười qua ngấn lệ. Ông nói:

“Nhưng, thưa quư vị, các môn đệ của Thầy đă tiếp nối và đă hoàn thành công tŕnh của Thầy.”

Khi vở Turandot kết thúc, toàn thể khán giả đứng bật dậy, vỗ tay vang dội...
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên
Chấp và vô chấp
Hai nhà sư đang đi bộ trên đường, chợt gặp một vũng nước lớn chặn ngang lối đi.
Một cô gái trẻ cũng đứng đó, loay hoay không biết cách nào để vượt qua vũng nước. Một
trong hai nhà sư bế xốc cô gái trên tay ḿnh, đưa cô qua bên kia vũng nước. Rồi hai nhà
sư lặng lẽ tiếp tục hành tŕnh. Khoảng nửa giờ sau, nhà sư thứ hai mới lên tiếng hỏi người
bạn ḿnh-là người khi năy đă bế cô gái qua vũng nước:
-Tại sao ông làm thế? Ông thừa biết rằng người tu hành như chúng ta không được
phép ngay cả nh́n một phụ nữ, huống hồ là bế xốc một cô gái trên tay ngon lành như ông
đă làm?
Nhà sư kia trả lời
-À, bạn ơi, tôi bế cô ấy trên tay, nhưng tôi đă bỏ cô ấy xuống ngay mé bên kia
vũng nước. C̣n bạn, bạn mang cô ấy theo tới tận đây kia ư?





Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên
Lời tự sự của một thân cây

“Hồi c̣n bé, tôi nào hiểu ǵ đâu. Khi lớn lên hơn và nh́n lại chính ḿnh, tôi mới bắt đầu hiểu ra một điều ǵ đó. Tôi vốn nhỏ thó, sần sùi, đầy những cục u thô tháp. Bộ rễ bám chặt vào vách đá, tôi đứng nghiêng nghiêng, xô lệch. Rơ ràng tôi không to cũng chẳng đẹp bằng chị bằng em ở chung quanh mà ḿnh nh́n thấy được. Anh sồi đằng kia uy phong, chắc nịch, với tàng lá rậm ŕ, phủ rộng. Chị linh sam mảnh dẻ, ngạo nghễ vút cao. Chàng sơn thích mỗi độ thu về khoe tán lá vàng rực quư phái. Bạn hiểu cho , chỗ tôi đứng là một bờ dốc đá. Từ thuở bé đến giờ, bộ rễ tôi phải lần ḍ men vào từng khe đá nứt, t́m chút đất ít ỏi lẩn khuất bên trong để làm điểm tựa sinh tồn.
Tôi vẫn thường mơ mộng, ước ǵ ḿnh cao lên, xơa cành duyên dáng-cho gió vờn, cho mưa vỗ, và cho ánh nắng mặt trời vuốt ve. Nhưng mơ mộng chỉ là mộng mơ suông! Tôi vẫn vứ thấp bé, vẫn dáng đứng nghiêng lệch khom khom qua bao ṿng tuế nguyệt. Gió đi qua, và cứ đi qua, xô thẳng vào vách núi đá dựng sau lưng và reo lên ở đó. Gió chẳng bao giờ buồn dừng lại đùa giỡn với tôi, v́ cành tôi khẳng khiu và tàng lá tôi thưa thớt đến tội nghiệp. Mặt trời chỉ ghé lại chút xíu lúc giữa trưa, rồi cũng biến mất thật nhanh đằng sau vách núi. Tôi nh́n sang thung lũng bên kia, thấy những tầng cây ngập đầy ánh nắng mà nhiều khi không khỏi tủi xót phận ḿnh. Tại sao số kiếp ḿnh phải đứng ở nơi này? Một bờ dốc đá cỗi cằn, khuất lấp! Tôi buồn cho số phận ḿnh hẩm hiu.
Thế rồi, vào một sáng mùa xuân ấm áp, khi hương đất nồng nàn từ thung lũng dưới kia thoang thoảng dâng dâng, tiếng chim hót líu lo chào ánh b́nh minh tỏa ngợp chân trời, tôi nghe những tia nắng mới lăng đăng hôn lên cành, lên tán lá thưa của ḿnh. Một cảm giác rạo rực tràn ngập toàn thân tôi, thấm sâu vào tận từng thớ thịt. Ḱa, chung quanh tôi, đất trời sao xinh đẹp quá! Có lẽ không một cây nào khác có thể có được tầm mắt nh́n xa xuống bao quát cả một vùng thung lũng như tôi. Và tôi chợt nhận ra vách đá dựng sau lưng ḿnh-vẫn đứng đó tự bao đời-để che chắn cho tôi khỏi cái lạnh buốt xương của khối núi băng sừng sững cao nghệu phía bên kia.
Từ buổi sáng hôm ấy, tôi bắt đầu tỉnh ngộ. Tôi hiểu ra rằng ḿnh không xoàng xĩnh hay hẩm hiu như minh vỗn tưởng. Thân tôi thấp cũn, sần sùi, tích chứa và phô diễn cái phong trần một cách điệu nghệ có một không hai đó chứ! Cành tôi ngắn, vặn vẹo díc dắc, nhưng rắn chắc cực kỳ! Bộ rễ tôi dẻo dai, xuyên ngang xẻ dọc, bám chặt vào các khe đá, hun đúc một ư chí sinh tồn ĺ lợm! Tôi nhận ra ḿnh đă lớn lên và thích nghi tuyệt vời với chỗ đứng của ḿnh. Tôi sung sướng tự hào về tôi và chỗ đứng của tôi giữa vũ trụ này. Thế đấy, bấy lâu nay ḿnh không hề biết mở mắt và nh́n ra giá trị của ḿnh! Vâng, những anh sồi, những chị linh sam... dưới triền kia vẫn có nét đẹp của riêng ḿnh. Chỗ đứng đẹp nhất của tôi là đây: Bờ dốc đá hẹp mà xưa nay ḿnh vẫn đứng.
Ồ! V́ sao măi đến hôm nay ḿnh mới hiểu ra điều này nhỉ?
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên
Phần thân thể nào quan trọng nhất?

C̣n nhớ, ngày tôi c̣n bé, mẹ thường hỏi tôi rằng trên thân thể con người phần nào quan trọng nhất. Tôi đă đánh vật với câu hỏi ấy của mẹ suốt những tháng năm dai lớn lên, cố suy nghĩ nhưng chẳng bao giờ đưa ra được câu trả lời đúng cho mẹ.
Ban đầu, tôi nghĩ chắc hẳn âm thanh là yếu tố thiết yếu nhất trong cuộc sống con người-v́ thế tôi nói: “Phần thân thể quan trọng nhất, đó là hai tai của con, phải không mẹ?” Mẹ bảo: “Ồ, không phải đâu. Rất nhiều người xung quanh chúng ta bị điếc, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ đi mai mốt trả lời mẹ nhé.”

Vài năm sau, mẹ lại hỏi tôi: “Phần thân thể nào của con là quan trọng nhất?”. Lần này, tôi trao cho mẹ câu trả lời mà ḿnh đă suy ngẫm khá lâu; tôi chắc mẩm ḿnh nhất định đúng: “Mẹ ơi, thị giác rất quan trọng đối với mọi người. V́ thế đôi mắt của con chắc chắn là quan trọng nhất!” Mẹ nh́n tôi, mỉm cười và nói: “Con tiến bộ rất nhanh đấy. Giỏi lắm. Nhưng câu trả lời của con vẫn chưa đúng, con à. Con biết đó, xung quanh chúng ta có rất nhiều người mù.”

Tôi lại ṿ đầu bóp trán cố t́m cho ra câu trả lời đúng. Thêm nhiều năm nữa trôi qua, mẹ thỉnh thoảng nhắc lại với tôi câu hỏi ấy-và lần nào cũng vậy, cuối cùng mẹ đều nói với tôi: “Không phải, con ạ. Nhưng con của mẹ đă tỏ ra thông minh hơn trước nhiều đó. Tốt lắm.”

Thế rồi năm ngoái, ông nội tôi qua đời. Một bầu khí buồn thảm chưa từng có bao trùm trên cả gia đ́nh tôi. Mọi người đều khóc. Cả bố cũng sụt sùi sa lệ. Tôi nhớ rất rơ những ḍng nước mắt của bố bởi v́ đó mới chỉ là lần thứ hai trong đời ḿnh tôi nh́n thấy bố khóc. Khi tất cả gia đ́nh đứng quây quần trước thi hài ông nội để nói lời chia tay cuối cùng. Mẹ chợt nh́n qua tôi và hỏi: “Này con, giờ đây hẳn con đă nhận ra đâu là phần thân thể quan trọng nhất của ḿnh rồi chứ, con yêu?” Tôi bị bất ngờ không hiểu tại sao mẹ chọn đúng lúc này để lặp lại với ḿnh câu hỏi ấy. Bởi tôi vốn cho rằng đây chỉ là một “tṛ chơi” giữa riêng mẹ với tôi thôi. Đọc được vẻ lúng túng trên khuôn mặt tôi, mẹ bảo: “Câu hỏi ấy vô cùng quan trọng, con ạ. Bởi v́, tùy vào câu trả lời của con mà con sẽ biết ḿnh đă thực sự sống cuộc đời của ḿnh hay chưa. Tất cả những câu trả lời của con trước đây đều không đúng và mẹ đă giải thích cho con rơ tại sao. Mẹ nghĩ hôm nay là ngày con cần học lấy bài học quan trọng này cho đời ḿnh.”

Mẹ cúi xuống nh́n tôi với ánh mắt thẳm sâu, tŕu mến, người nói tiếp: “Này con, phần thân thể quan trọng nhất chính là đôi vai của con đó” Tôi nh́n mẹ, thăm ḍ: “V́ đôi vai là điểm tựa của đầu con, phải không mẹ?” Mẹ trả lời: “Không phải thế đâu. Mà đúng hơn bởi v́ vai con sẽ là điểm tựa cho đầu của một người bạn hay một người thân, khi họ khóc. Con yêu, trong cuộc đời, ai cũng có những lúc cần một chiếc vai để ḿnh được gục đầu vào và khóc. Mẹ chỉ mong sao con có đủ bạn hữu và người thân trong đời con, để khi cần, con luôn luôn có một chiếc vai mà tựa đầu vào.”

Bấy giờ, tôi mới hiểu ra: Điều quan trọng nhất trong đời người không phải là quy hướng về chính ḿnh, băn khoăn về ḿnh, lo lắng cho ḿnh. Chính sự đồng cảm với nỗi khổ đau của người khác mới là quan trọng nhất.

Những ǵ bạn đă nói, người ta sẽ lăng quên... Những ǵ bạn đă làm, rồi cũng sẽ trôi vào quên lăng...

Nhưng KHÔNG BAO GIỜ người ta quên những cảm xúc mà một ai đó đă đem lại cho ḿnh.
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ruacon
Member Avatar

Web viên
Sức mạnh của sự động viên !

Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố. Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch c̣n lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.

Hai con ếch mặc kệ những lời b́nh luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố. Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng vô ích, hăy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi. Cuối cùng , một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết v́ kiệt sức và tuyệt vọng. Con ếch c̣n lại vẫn dồn hết sức lực c̣n lại tiếp tục nhảy lên. Đám ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hăy nằm yên chờ chết . Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa . Và thật kỳ diệu, cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu.

Đàn ếch xúm lại:
" Không nghe chúng tôi nói à?"

Chúng cứ hỏi măi trong sự ngạc nhiên , lúng túng của con ếch nọ. Cuối cùng sự thật cũng được một con ếch già hé lộ rằng con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác ḥ reo đang cổ vũ cho nó!!!

Có một bài học từ câu chuyện này :

Lời nói có sức mạnh khủng khiếp. Một lời động viên dành cho người đang trong cơn khủng hoảng có thể mang đến sức mạnh bất ngờ để vượt qua nghịch cảnh.
Một lời tiêu cực với người đang khủng hoảng có thể giết chết họ.

V́ vậy hăy cẩn thận với lời nói của bạn .

Hăy nói những lời mang đến niềm tin và sức sống cho những ai đi ngang qua cuộc đời bạn.
Sức mạnh của ngôn từ! Vâng đôi lúc thật khó mà hiểu được sức mạnh kỳ diệu của một lời động viên khích lệ.
Bất cứ ai cũng có thể có những lời cướp đi tinh thần chiến đấu, nghị lực sống của một người đang trong lúc khó khăn, hoạn nạn.
Nhưng chỉ có những người đặc biệt, những người thật sự " biết sống đẹp" mới có thể dành thời gian, tấm ḷng để khích lệ người khác.
Success is based on knowledge, not chance!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
V.I.P

Web viên
T____T cam? dong wa' thay` oi......!_!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
disme_buongemra
Member Avatar

Web viên
sorry thay`, tai font chu~ nho~ wa' nen em doc. hem noi~~ :D :D :D



p/s : giuong mat' ma` doc. chac' them vai` di-op nua~ wa =))
[size=14] "Dis me. buong em ra"[/size]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
[S]pider [G]irl
Member Avatar
* Thành viên chăm chỉ *
[ *  *  * ]
Không phải tại chữ nhỏ đâu.
Tại v́ Skin mới (Màu vàng này) chữ nó hơi bị ḱ ḱ.
Tớ sẽ cố chỉnh lại sau. (Oáp.....mệt dă man)
Tớ là ♥ *myidol* ♥......


Anh xink, anh yêu, anh kiêu anh ___ điêu điêu.
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Go to Next Page
« Previous Topic · Tủ sách Học Tṛ · Next Topic »
Add Reply